Posted in Hàn huyên

[Tổng hợp]


Bài này để tổng hợp link như đã hứa với Tinh Vặn ~

1/ Cười xuyên Việt

Điệp vụ mùa hè

Ma tiền tiền ma

Huynh đệ song hành

 Cuộc trộm định mệnh

Yên Thạch thần tộc

2/ Hát cùng mẹ yêu

Lắng nghe mùa xuân về (kiến nghị xem full tập Tình xuân, từ phút 35~ coi khúc giao lưu sẽ hiểu sao tui quéo)

Còn thương rau đắng mọc sau hè (khoảng phút 43 ~ )

Mừng tuổi mẹ

3/ Kịch cùng bolero

 Ngõ vắng xôn xao (tiểu phẩm thứ 2 – đạo diễn Xuân Trang)

 

4/ Điệp vụ đối dầu

Mật vụ lưỡi cưa (Không diễn chung nhưng Long là điệp viên, 2 người nhây được 4′ với nhau :v )

Mật vụ ma ám

5/ Khác

IT Day – Huflit

Ước mơ ngày xuân

 

Posted in Fanfic/Đồng nhân, Tác phẩm

[Lạc Hoàng Long & Tuấn Dũng] Light


Tác giả: Phong Yên

_Tặng Yu_ Cảm ơn vì chúng ta đã gặp nhau

Truyện dựa trên bối cảnh và nhân vật của tập Mật vụ túc cầu – gameshow Điệp vụ đối đầu. Thật ra viết xong trước giờ phát sóng hôm qua, mà không đánh máy kịp ^^!

_________ Continue reading “[Lạc Hoàng Long & Tuấn Dũng] Light”

Posted in Hàn huyên, Tác phẩm

[Thơ thẩn] Khóc


Đã mệt rồi, cần một chốn bình yên

Để ngủ một giấc dài không mộng mị

Để nước mắt thôi rơi, và buông tha lý trí

Để một lần, biết thương lấy chính mình

 

Để không cần cố gắng thức dậy mỗi bình minh

Gắn lên môi một nụ cười vô sự

Ai biết sau ánh mắt trong là bao nhiêu tư lự?

Ai biết sau vẻ thản nhiên là ngàn dặm nỗi niềm?

 

Nếu lỡ đánh mất bản thân, ai sẽ giúp đi tìm?

Hay sẽ mãi mãi nổi trôi trong dòng đời mỏi mệt

Ước mơ sẽ biến tan nếu tay mình ngừng dệt

Thanh xuân đã qua, chẳng trở lại bao giờ

 

Không ai bao dung ta giữa vô hạn khóc cười

Chỉ biết cắn răng, và nắm chặt tay đến khi ứa máu

Có chăng trên đời này chỗ ấm êm cho mình nương náu?

Để được là mình

Để được ngủ say?

Sài Gòn / 2017-06-12

(Bởi một đứa đang muốn lật bàn nghỉ việc)

Posted in Fanfic/Đồng nhân, Tác phẩm

[Lạc Hoàng Long & Tuấn Dũng] Những điều chưa kể – 04


17410446_1889668247983689_1799550443_n

16. Dị ứng

Lúc Lạc Hoàng Long thức dậy thì cũng đã quá nửa buổi chiều, anh thoải mái vươn vai một cái, tập đêm cật lực rồi về ngủ một giấc thiệt đã cho đến lúc tự mình muốn dậy, thật đúng là không còn gì bằng. Dụi dụi mắt cho tỉnh hẳn, anh theo thói quen với tay lấy cái điện thoại đang cắm sạc để ở đầu giường, lại theo thói quen mở Facebook lượn một vòng, để coi trong lúc anh ngủ, thế giới đã xoay chuyển tới đâu rồi.

Đang lướt lướt, tầm mắt Lạc Hoàng Long dừng ở một tấm hình, có vẻ là chụp ở hậu trường buổi ghi hình hôm nay, chương trình Kịch cùng bolero. Hình như hôm qua Tuấn Dũng có nói với anh, nhưng lúc đó anh buồn ngủ quá, nghe tai này xong lọt qua tai kia, thì ra bữa nay cậu là đi ghi hình cho cái này. Nhìn bộ đồ bà ba rộng rinh khiến cậu nhỏ trông càng gầy gò, Lạc Hoàng Long chợt thấy trong lòng, ừm, xót xót? Chậc, dạo đây bận quá ít trông coi, cậu đã ăn uống làm sao vậy! Continue reading “[Lạc Hoàng Long & Tuấn Dũng] Những điều chưa kể – 04”

Posted in Fanfic/Đồng nhân, Tác phẩm

[Lạc Hoàng Long & Tuấn Dũng] Anh đã biết


18699417_727187914154817_4494726950693807365_o

Tác giả: Phong Yên

Sợ anh biết, sợ anh không biết

Muốn anh biết, lại muốn anh không biết

Điều buồn nhất là

Là anh biết lại làm như không biết

Em yêu anh

Tuấn Dũng chống cằm nhìn màn mưa trắng xóa phía ngoài, miệng lẩm nhẩm hát theo tiếng nhạc văng vẳng có lẽ phát ra từ điện thoại của ai đó. Tiếng nhạc bị tiếng mưa chen vào làm vỡ vụn, nghe lúc được lúc mất, mà cậu cũng chỉ thuộc mỗi cái điệp khúc. Bài hát này gần đây có vẻ khá nổi, quán cà phê gần nhà cậu có bữa cả buổi chỉ mở mỗi bài này. Mà chắc tại đúng tâm trạng, mấy câu điệp khúc cậu chỉ nghe một lần là thuộc luôn.

– Sao hả, yêu đứa nào? Anh méc thằng Long à nha!

Một bàn tay bất chợt vỗ vai Tuấn Dũng, cậu giật nảy người, suýt thì đã té khỏi ghế rồi. Cậu quay đầu, hung hăng trừng mắt với thủ phạm:

– Anh Tiên! Anh làm em hết hồn!

– Gần tối rồi còn chưa về hả, ngồi đây tương tư ai vậy? – Vị đạo diễn có gương mặt tròn tròn dường như luôn ẩn chứa ý cười kéo ghế ngồi xuống cạnh Tuấn Dũng, bắt chước cậu nhìn ra ngoài, chép miệng than – Tạnh giùm đi trời, cứ như vầy là tiêu cuộc hẹn tối nay của tui rồi.

Tuấn Dũng nghe thấy, nhe răng cười chọc ghẹo:

– Ngày nào cũng hẹn hò, ngọt ngào quơi~

– Chú mày cũng muốn ngọt ngào như anh, vậy thì mau hốt người về cho mình đi, ai kiu cứ lửng lơ chi rồi ngồi đây ganh tị? – Diệp Tiên cũng không vừa, nói khích. Tuấn Dũng hiếm khi không cãi bướng, ngẩn người rồi cười xòa, trong nụ cười dường như có chút xót xa, càng nhiều hơn là bất đắc dĩ không nói nên lời. Continue reading “[Lạc Hoàng Long & Tuấn Dũng] Anh đã biết”

Posted in Hàn huyên

Linh tinh


beautiful-hydrangea-wallpaper-1

Cảm thấy tội lỗi khi dạo này toàn lảm nhảm, viết fanfic, viết truyện mà bỏ bê chuyện edit, hố nào cũng bị treo đến hơn cả tháng nay rồi. Xin lỗi mọi người TT__TT Nhưng mình đang trong giai đoạn nhây lầy cạn năng lượng với đam mỹ ấy, cho nên… xin mọi người đợi thêm một thời gian, mình sẽ ráng quay lại với mấy cái hố, ít nhất trước khi qua tháng 6 cũng phải làm thêm được 1, 2 chương của một hố nào đó *cúi đầu*

Dưới đây vẫn là lảm nhảm giải tỏa bớt suy nghĩ dồn nén gần đây, không liên quan tới edit gì gì đó, nên mọi người có thể bỏ qua *lăn lăn* Mình chủ yếu viết ra là để suy nghĩ mạch lạc hơn thôi ^_^ Mà ở văn phòng cũng chỉ có thể lên được mỗi wp :v

Suy nghĩ nhiều quá, cũng không biết bắt đầu từ đâu thì được.

Nói sao ta, bản công tử tốt với ai, là do bản công tử thật lòng muốn vậy. Chuyện bản công tử không muốn làm, không ai có thể ép được.

Biết là chọn con đường lấy chân tình cầu chân tâm này, là chọn cách vừa khó khăn vừa mệt mỏi. Nhưng mà nếu làm được, sẽ là thành quả đáng giá nhất trên đời. Mình không cho rằng những gì mình làm là nhiều, nhưng mà so với cái mình dành cho bản thân, là đã hơn nhiều lắm. Có lẽ vì biết thương, nên biết sợ, sợ mình xen quá nhiều vào cuộc sống của người đó, sợ cái mình nghĩ là tốt thì người đó không cần, kiểu vậy. Thật ra dù mình nhạy cảm, nhưng mà đoán sở thích của người khác thì dở lắm ^_^ Nên lúc nào cũng chỉ biết làm cái tốt nhất trong khả năng của mình, mà đôi khi nó cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.

Mà mình với Yu, kể từ lúc bắt đầu tới giờ, cũng trưởng thành thật nhanh. Từ mơ mộng đơn giản ban đầu, đã trở nên thực tế và lý trí; từ buồn bã hụt hẫng khi vấp ngã, đã học xong cách tỉnh bơ đỡ nhau dậy và rút kinh nghiệm; từ dễ dàng tin tưởng, đã biết suy đi xét lại kỹ càng, cân nhắc trước sau. Rốt cục là tốt hay xấu, mình cũng không biết, nhưng ngày hôm qua, hai đứa đạt được một chút kết quả, cảm thấy như được sạc pin. Những gì đã làm, không hoàn toàn vô nghĩa.

Mặc dù rất mệt vì cứ phải giấu hết mọi thứ và không thể nói với ai, nhưng may mắn, cũng không phải cố gắng một mình ^_^ Duyên phận đôi khi kỳ lạ như vậy đó. Bởi vậy hôm qua hai đứa còn nói

Tụi em cảm ơn :”)