Posted in Biên tập, Như Ý đản

[Như Ý đản] Chương 49


Chương thứ bốn mươi chín

20150914164848_teaur

Phủ đệ trên tiên châu xây tựa vào núi, biến ôn tuyền kia thành hậu viện, vách núi bao quanh ôn tuyền vì vậy như một bức tường tự nhiên của phủ đệ. Tuy rằng nơi này không thể huy hoàng hoa lệ như Đan Tiêu cung của Đan Chu, nhưng lại có dáng vẻ mới lạ thanh thoát, thích hợp cho Đan Chu và Bích Hoa Linh Quân ẩn cư làm một đôi tiên lữ.

 

Ban ngày cùng Thanh Tịch như hình với bóng, đêm xuống lại cùng ngâm ôn tuyền, Đan Chu cảm thấy cực kỳ viên mãn, đây hẳn là cuộc sống còn hơn cả cái gì “thần tiên quyến lữ” mà y vẫn thường nghe.

 

Thỉnh thoảng y sẽ cùng Bích Hoa Linh Quân đi dạo đâu đó, Bích Hoa Linh Quân thường nhặt linh thú về nuôi, mỗi ngày trôi qua nhàn hạ, hai người ngồi trên lầu cao, nhìn phong cảnh biển cả mịt mờ, Đan Chu cũng có khi vươn tay, cùng Bích Hoa Linh Quân vuốt ve linh thú.

 

Đêm về sau khi tắm rửa, Bích Hoa Linh Quân khoác áo chải tóc cho Đan Chu, y càng thấy vô vàng thích ý.

 

Nhưng qua một thời gian, Đan Chu dần dần sinh ra nghi hoặc, đã có Thanh Tịch làm bạn lữ, y đáng lý sẽ không còn tịch mịch nữa mới đúng, nhưng vì sao ngược lại có cảm giác càng ngày càng —— hư không. Continue reading “[Như Ý đản] Chương 49”

Posted in Biên tập, Như Ý đản

[Như Ý đản] Chương 48


Chương thứ bốn mươi tám

%e4%bd%9c%e8%80%85-%e5%b1%b1%e4%ba%ba%e8%be%b0%e9%9c%b2-2

Tam cửu trời đông giá rét, tuyết áp Thương Sơn, băng treo thành chuỗi đầu cành.

 

Nó rúc vào sau một tảng đá, nửa người đều chôn ở trong tuyết, dưới bụng nó, tuyết tan thành nước rồi lại đóng băng, khiến nhúm lông tơ trên bụng nó cũng đông thành một mảng băng tuyết. Nó cố gắng cuộn người lại, nhịn không được run lập cập.

 

Nó rất đói, đói đến hoa cả mắt, trước mắt như có từng đốm sáng nhỏ bay qua bay lại, thực buồn ngủ.

 

Vừa lúc đó, nó nghe được tiếng bước chân, một vạt áo màu ngọc bích xuất hiện trước mắt nó, một thanh âm vang lên trên đầu: “Con cọp con này, sao lại một mình nằm đây?”

 

Một bàn tay đưa đến, tựa hồ muốn chạm vài nó, nó theo bản năng lui về phía sau, xù lông nhe nanh rống một tiếng, hung hăng cho cào cái tay kia một cái. Continue reading “[Như Ý đản] Chương 48”

Posted in Biên tập, Như Ý đản

[Như Ý đản] Chương 47


Chương thứ bốn mươi bảy

%e4%bd%9c%e8%80%85-%e6%98%89%e5%85%ae

Đan Chu bình tĩnh mở cờ trong bụng.

 

Nhưng ngoài mặt, y vẫn bất động thanh sắc mà nói, “Ừm, vừa hay gần đây ta đang muốn đi ôn tuyền ngâm mình. Vậy thì tốt rồi, bản thân ta luôn nhàn rỗi, Thanh Tịch khanh cứ xem khi nào khanh rảnh thì đi thôi.”

 

Bích Hoa Linh Quân nói: “Vừa lúc tiểu tiên ngày hôm nay cũng rất rỗi rảnh, Đế tọa nếu không chê vội vàng…”

 

Đan Chu lập tức nói: “Không vội vàng, có gì vội vàng đâu.”

 

Bích Hoa Linh Quân cười, “Được, vậy tiểu tiên đi chuẩn bị ngay.” Continue reading “[Như Ý đản] Chương 47”

Posted in Biên tập, Như Ý đản

[Như Ý đản] Chương 46


Chương thứ bốn mươi sáu

20140821185304_mtqfj

Đan Chu quan sát vẻ mặt Bích Hoa Linh Quân, cảm thấy vẻ mặt này khiến mình cực kỳ vừa lòng.

 

Bích Hoa Linh Quân hơi trợn mắt, ánh mắt lại vẫn nhịn không được lưu luyến trên mặt kính.

 

Đan Chu liền nghiêng người về phía Bích Hoa Linh Quân, cánh tay vòng qua tay Bích Hoa Linh Quân, đưa tay chạm vào chuôi kính, trên kính lóe ra thất thải lưu quang, cảnh tượng trong kính thay đổi.

 

Tựa hồ vẫn là cây ngô đồng vừa rồi, vẫn là cái tổ chim kia, nhưng chim non trong tổ đã thay đổi bộ dáng, không còn là một quả cầu nhung nhung mềm mại nữa. Lông vũ dường như dài ra, tất cả đều là màu đỏ thắm tươi đẹp, nhưng sau đuôi vẫn trơ trọi, khóe miệng vẫn còn một chút màu vàng nhạt.

 

Đan Chu dựa vào vai Bích Hoa Linh Quân, mỉm cười nói: “Đây là ta lớn hơn vừa rồi một chút, đã sắp biết bay.” Continue reading “[Như Ý đản] Chương 46”

Posted in Biên tập, Như Ý đản

[Như Ý đản] Chương 45


Chương thứ bốn mươi lăm

%e4%bd%9c%e8%80%85-%e4%ba%94%e5%ad%90%e6%8a%98

Bích Hoa Linh Quân cùng Hạc Vân sứ chạy về phủ, Đan Chu đang nửa nằm nửa ngồi trên cái giường đặt ở hành lang, ngủ gà ngủ gật, hai ba tiên đồng tùy thị bên giường, đám linh thú tụm năm tụm ba nằm trong bụi cỏ gần trung đình, khung cảnh hòa mục thanh nhàn.

 

Hạc Vân hết sức lo sợ chạy đến trước giường quỳ xuống, “Hôm qua tiểu tiên sơ sẩy, phụng thị không chu đáo, mong Đế tọa thứ tội, tiểu tiên tới đón Đế tọa, thỉnh Đế tọa hồi cung.”

 

Đan Chu phẩy tay, “Ngươi đứng lên đi, không cần nhận sai, sau này phải hầu hạ Phù Lê cho tốt như hầu hạ bổn tọa vậy. Bổn tọa định ở lại chỗ Bích Hoa mấy ngày, để Phù Lê thoải mái nghỉ ngơi điều dưỡng.”

 

Hạc Vân sứ biến sắc: “Nhưng mà…” Continue reading “[Như Ý đản] Chương 45”

Posted in Biên tập

[Như Ý đản] Chương 44


Chương thứ bốn mươi bốn

%e4%bd%9c%e8%80%85-%e9%b1%bc%e4%bf%9e%e6%9c%a8

Phù Lê Tiên Đế trở lại thiên đình, là một đại sự.

 

Năm xưa hai vị Tiên Đế trong tiên ma đại chiến hình thần câu diệt, khi chúng tiên hồi tưởng lại chuyện này vẫn thổn thức không thôi. Hiện giờ một không chết, đã trở lại, qua một thời gian lại phát hiện người kia cũng không chết, cũng trở lại, quả thực là kinh hỉ ngoài ý muốn, vô cùng mừng rỡ.

 

Phù Lê Tiên Đế nghe nói là do Bích Hoa Linh Quân dỗ về thiên đình, chủ ý là của Đan Chu Tiên Đế. Lão nhân gia vốn không chịu về thiên đình, yên lặng tiềm phục tại nhân gian nghỉ ngơi điều dưỡng. Chúng tiên khi nhìn thấy thằn lằn Tiên Đế cương mãnh khí phách, đại khái đều hiểu được ngài vì sao không chịu trở về Continue reading “[Như Ý đản] Chương 44”

Posted in Biên tập, Như Ý đản

[Như Ý đản] Chương 43


Chương thứ bốn mươi ba

%e4%bd%9c%e8%80%85-%e7%94%bb%e7%94%bb%e7%9a%84%e7%91%be%e9%9b%a9

Lý Tứ là một tân thiên binh, vừa bắt đầu canh gác Nam Thiên Môn không lâu.

 

Gã vốn là một nông phu bình thường ở phàm gian, báo danh đi tòng quân, muốn kiếm tiền về hiếu kính cha mẹ, được thì thú một thê tử tốt về nhà. Kết quả khi đội quân của gã đi qua một thôn trang thì gặp núi lở, Lý Tứ liều mình cứu hơn hai mươi nhân mạng, cuối cùng bị loạn thạch đè chết trên sơn đạo, trước khi bị đá nện trúng còn kịp nhanh tay đẩy một hài đồng năm, sáu tuổi ra. Lý Tứ tới địa phủ, còn chưa kịp đầu thai thì những người được gã cứu ở nhà phụng dưỡng bài vị của gã, cả thôn còn góp tiền xây cho gã một cái từ đường. Phàm là quỷ hồn ở địa phủ mà được phàm nhân phụng cúng, địa phủ sẽ đem danh tính và công đức của kẻ đó trình lên thiên đình, vừa lúc Võ Đức Nguyên Soái đang cần thiên binh, Lý Tứ cứ vậy u mê lên thiên đình làm thiên binh, trở thành thần tiên, là một thiên binh canh gác Nam Thiên môn.

 

Làm thiên binh một tháng, Lý Tứ tăng thêm không ít hiểu biết, cảm khái rất nhiều điều. Continue reading “[Như Ý đản] Chương 43”