Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Phiên ngoại | Hạ


Phiên ngoại | Trường An nhị tam sự – Hạ

8453ba4543a9822690a93c018982b9014b90ebc7

Hôm đó Lý Mã theo thường lệ xuất môn, đi chợ mua xương dê tươi mới nhất về hầm canh cho Địch Nhân Kiệt, mỗi ngày đều như vậy. Y là nghĩa tử của Địch Nhân Kiệt, việc đi chợ mua đồ này căn bản không tới phiên y làm, thế nhưng y nhớ ơn Địch Nhân Kiệt nhận nuôi mình – bốn năm trước nếu không phải Địch Nhân Kiệt cứu y, chỉ sợ y đã cùng đầu bếp của Dương Tĩnh vĩnh viễn nằm dưới ba tấc đất. Vì báo đáp phần ân tình này, chuyện ăn uống thuốc men của Địch Nhân Kiệt đều do y phụ trách.

Hai ngày nay Nguyên Phương ra khỏi thành, Địch Nhân Kiệt rõ ràng tâm tình không tốt, thuốc không chịu uống, việc không chịu làm, cả ngày ở trong phòng làm thơ. Trời đổ một trận tuyết, Địch Nhân Kiệt lại càng ngồi không yên, sáng sớm đã nhảy dựng lên: “Phương Nhi sao vẫn chưa trở lại, ta muốn đi đón huynh ấy!”

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Phiên ngoại | Hạ”

Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 23 | Hoàn


95bdd537jw1ejfrzuxuxfj217o0woahl

23

Phương Lan Sinh ghìm ngựa quay đầu lại nhìn Ngự Thiên sơn, cậu từ nhỏ ở nơi này mà lớn lên, từng ngọn cây cọng cỏ, mỗi một nơi đều có cảm tình, cứ như vậy rời đi, lại thấy không chân thực lắm.

Tấn Lỗi thấy cậu quay đầu lại, cũng dừng ngựa, nhỏ giọng nói: “Chờ sự tình giải quyết xong, còn có cơ hội trở về.”

“Ta là luyến tiếc, cũng không biết vì cái gì, cũng có chút vui vẻ.” Phương Lan Sinh nói, “Ta chưa từng có rời khỏi ngọn núi này, cho dù có cũng đi không xa, chưa từng nhìn thấy thế giới bên ngoài, tuy nói lần này là bất đắc dĩ, nhưng cũng coi như có cơ hội bước chân vào giang hồ.”

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 23 | Hoàn”

Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 22


6608531075864368581

22

Giả Bảo Ngọc cuối cùng có cơ hội gặp lại Tiểu Mai một lần. Người kia là xinh đẹp nhất, tà ma ngoại đạo có bộ dáng động lòng người, một thân y phục tố sắc, bên hông đeo túi vải, đầu đội một cái mũ cũng tố sắc, nút thắt trên mũ trông như cánh bướm.

Ừm, đây là quân sư thắt cho.

Trên vai Tiểu Mai còn vác hai cái bao, ngươi đi bên cạnh đều là đệ tử ma giáo.

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 22”

Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 21


2843178739772257211

21

Ngọn nguồn của tội ác trong cuộc sống, không ngoài ba thứ.

Một là, tham cái không thể có;

Hai là, khi không có được lại sinh lòng oán hận;

Ba là, điên đảo thị phi, ký chư tình hận.

Người, đều có tham, sân, si.

Ta hỏi Phật, ái biệt ly, oán tăng hội, cầu bất đắc, buông không được, từ đó mà sinh tham, sân, si, vì sao Phật không độ người, để người hiểu được, ái vĩnh tương tùy, thế gian không còn chuyện ác.

Phật viết, không thể nói.

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 21”

Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 20


6619464619490688799

20

Tấn Lỗi rốt cục nói không lại Phương Lan Sinh, Thiếu chủ đại nhân trong miệng có cả một quân đoàn ngụy biện, miệng thì lải nhải, người thì bất động trên giường giả chết, mặc cho Tấn Lỗi giúp mình cởi y phục. Tấn Lỗi bó tay, chỉ có thể cởi sạch y phục của Lan Sinh rồi giúp cậu mặc y phục sạch sẽ vào. Phương Lan Sinh tùy tiện mở rộng chân tay, muốn xem cũng mặc muốn sờ cũng kệ, chỉ lo oán hận Tấn Lỗi đối với cậu hư tình giả ý, nào biết Tấn Lỗi bối rối mắt không biết nhìn đâu mới tốt, lúc thì quay đầu lúc thì nhắm mắt, thay xong y phục cho Lan Sinh, y cũng đầu đầy mồ hôi.

Thay xong y phục mà Phương Lan Sinh vẫn còn thao thao bất tuyệt, Tấn Lỗi vất vả bình ổn hơi thở, ngồi  xuống bên giường: “Đều là ngươi nói đúng, vậy ngươi nói cho ta biết, ta phải làm thế nào ngươi mới vừa lòng?”

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 20”

Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 19


25387b5981d8be23294116cc99e64a2e

19

Dương Tĩnh quỳ trên mặt đất, tay bị trói quặt ra sau người, hai mắt bốc lửa nhìn trừng trừng Vương Nguyên Phương.

Gã vốn là người trong triều đình, tất nhiên biết nhi tử của người từng là Thượng thư kia, gã vẫn tưởng rằng Nguyên Phương đã sớm chết, không ngờ lại gặp cậu ở đây.

Vương Nguyên Phương hỏi: “Ngươi vì sao vu cáo hãm hại Ngự Thiên thần giáo?” Dương Tĩnh liền cười: “Ta nguyên bản chỉ cảm thấy ma giáo có tà tâm phạm thượng làm loạn, bây giờ nhìn đến ngươi, càng cảm thấy được chứng cớ vô cùng xác thực. Cha ngươi đã vậy, ngươi chắc cũng thừa hưởng không ít.”

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 19”

Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 18


5ea8bf69gw1eji35yz1ttj20zk0k0tcz

18

Võ Kệ cùng Địch Nhân Kiệt rời xa Bích Sơn đường, đến lưu ly đình, Địch Nhân Kiệt nhíu mày nhìn quân đội dưới chân núi. Tuy Dương Tĩnh không có ở đó nhưng bọn họ vẫn ngay ngắn trật tự, nghĩ tới bí ẩn trong thanh ti nam ngọc bội chưa được giải, Địch Nhân Kiệt có chút lo lắng.

Võ Kệ thật sự chưa từnng nghĩ nhiều về việc của Dương Tĩnh, chỉ nhìn một vòng Ngự Thiên sơn, đây là nơi Tiểu Mai đã sống nhiều năm sau khi hai người chia tay nhau, tuy gọi là ma giáo nhưng kỳ thực là một vùng non xanh nước biếc, trong núi lại có linh khí, có lẽ Tiểu Mai ở đây rất tốt.

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 18”

Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 16


995200_667550413263130_1718399856_n.png

16

Phi Ưng nhìn lên Ngự Thiên sơn, khuôn mặt tuấn dật hơn phân nửa ẩn sau mặt nạ, làm cho hắn nhìn có vẻ lãnh khốc. Trên thực tế, hắn lại là người nhiệt tình và ấm áp nhất trong Ngự Thiên thần giáo.

Hắn trung với giáo chủ, lấy nghĩa làm đầu, quan tâm đến mỗi một giáo chúng, thậm chí chú ý đến từng gốc cây bụi cỏ trên Ngự Thiên sơn. Cung Khánh Đông nuôi bồ câu đưa thư, tám chín phần mười là do Phi Ưng chăm lo, ngay cả hai chậu hoa trong phòng Nguyên Phương cũng là do hắn chăm sóc.

Giờ phút này, hắn đang cau mày, nhìn chằm chằm nơi mà mình yêu tha thiết.

Giả lão gia không thể động nhưng miễn cưỡng có thể mở miệng nói chuyện với Phi Ưng: “Ngươi không biết Dương Tĩnh là hạng người gì đâu, nếu ngươi thả ta ra rồi chạy trốn thì có thể không cần cùng ma giáo chịu tai ương.”

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 16”

Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 15


xiao

15

Tấn Lỗi bỗng nhiên ngừng lại, theo bản năng quay đầu nhìn phía sau, thấy Dương Tĩnh cách đó không xa. Ánh mắt cả hai chạm nhau, Dương Tĩnh nhíu mày: “Sao không đi tiếp?”

Hạ Tiểu Mai vỗ vai y, Tấn Lỗi nhỏ giọng: “Ta cảm giác Lan Sinh ở gần đây.”

Hai người nãy giờ vẫn duy trì khoảng cách trên dưới năm bước so với Dương Tĩnh, cước trình không nhanh không chậm, đi đến giữa sườn núi, trời cũng dần tối. Dương Tĩnh nghe lời Hạ Tiểu Mai khuyên, muốn thừa dịp đêm tối tập kích bất ngờ nên chỉ dẫn theo một ít nhân mã tinh nhuệ, cũng không dám đốt đuốc, chỉ có thể sờ soạng mà đi. Ngự Thiên sơn khi đêm xuống lại càng im lặng và đáng sợ không nói nên lời, bóng cây trùng điểm, quỷ ảnh thật sâu. Hạ Tiểu Mai đi đầu, chợt “a” một tiếng ngã nhào xuống đất.

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 15”

Posted in Biên tập, Ma giáo nhị tam sự

[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 14.5


60c06e12ba0c3c2eac861a38e605cd4e

14.5

Địch Nhân Kiệt ngồi xổm trên một tảng đá lớn, Nguyên Phương đứng bên cạnh nhìn hắn cầm nhánh cây vẽ vẽ cái gì đó trên mặt đất, không nhịn được mở miệng hỏi: “Pháo hoa… à, tên lệnh đã phóng xong rồi, sao còn không đi?”

“Gấp cái gì, nếu về Bích Sơn đường sẽ lại có một đám giáo chúng đứng ngoài cửa vây xem chúng ta, còn không bằng ở đây yên tĩnh”, Địch Nhân Kiệt vẫn không dừng tay, vẽ cái gì xiêu xiêu vẹo vẹo không rõ ràng, “Ta thấy giáo phái của huynh mọi người cũng thiệt kỳ lạ nha, đại địch trước mặt còn có tâm tư đi rình quân sư.”

Nguyên Phương thầm nghĩ, bọn họ có rình ta đâu, rõ ràng là đều tụ tập để xem Địch Nhân Kiệt Địch đại nhân trong truyền thuyết thì có.

“Pháo hoa này tệ quá, thật ngắn ngủi, chờ sau này ta mang huynh đi xem pháo hoa chân chính”, Địch Nhân Kiệt vẽ xong, phủi phủi tay đứng lên, “Nghe nói ở kinh thành có một loại pháo hoa mới, một dãy như sông sáng rực”.

Continue reading “[Kiệt Phương] Ma giáo nhị tam sự – Chương 14.5”